Paid To Popup tình cảm con người: tháng 7 2013

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

Hạnh phúc khi có anh kề bên


Em chỉ biết vòng tay ôm anh, như một lời cảm ơn ngầm em gửi đến một nửa yêu thương.
Hạnh phúc khi có anh kề bên
Hạnh phúc khi có anh kề bên
Cuối tháng bảy, trời ẩm ương và đỏng tính. Mưa một chập rồi lại nắng một chập, vừa mới xối xả nước giăng, một lát sau đã thấy nắng vàng gay gắt. Em cũng vậy, vui buồn bất chợt. Vừa cười đấy mà đã khóc ngay được. Anh chắc hẳn đã rất đau đầu với những lúc tính khí thất thường đó của em.

Chúng mình yêu nhau được gần năm tháng. Quãng thời gian chẳng dài, nhưng cả hai đã cùng nhau trải qua biết bao khó khăn, vất vả. Anh mất đi người bạn thân thiết nhất, em chập chững bước vào đời. Chúng mình đã dựa vào nhau và trải qua những tháng ngày chông chênh nhất. Ngọt ngào có, đắng cay cũng có. Hạnh phúc có, khổ đau cũng có. Em thương anh nhưng nhiều khi không làm sao kiềm chế lại cơn nóng giận của mình. Những bí bách của một đứa con gái vừa ra trường chưa tìm được việc làm khiến em trở nên hay suy nghĩ linh tinh và gắt gỏng vô cớ. Anh có an ủi cách nào cũng khiến em không hài lòng. Anh có dỗ dành thế nào em cũng thấy yêu thương vẫn thiếu. Em vẫn biết rằng mình sai khi cứ hay vô cớ giận anh như vậy. Nhưng em không làm sao điều khiển được cảm xúc của mình. Em vẫn còn là một con bé con chưa lớn, vẫn đặt cái tôi của mình nên quá cao mà đôi lúc quên mất cũng cần phải san sẻ cùng anh.

Em vẫn thường ngồi lặng đi khi nhớ đến những lúc anh đội mưa đưa em đến những cuộc thi tuyển. Ông trời rất biết cách trêu người khi những ngày em được hẹn trời đều đổ mưa. Những quãng đường cả chục cây số, có đoạn đang sửa chữa, lấm lem bùn đất, trơn trượt, rất khó đi. Em ngồi sau, cảm nhận được sức nặng của những giọt nước quật lên áo mưa, quật lên gương mặt anh rát buốt. Mưa xối xả, ào ạt. Mưa theo những khe hở len lỏi làm ướt áo anh. Em chỉ biết vòng tay ôm anh, như một lời cảm ơn ngầm em gửi đến một nửa yêu thương.
Quãng đường phía trước vẫn đầy chông gai và cạm bẫy nhưng em tin rồi mình sẽ vượt qua
Quãng đường phía trước vẫn đầy chông gai và cạm bẫy nhưng em tin rồi mình sẽ vượt qua
Rồi em vào thi, vào phỏng vấn, anh lại đợi. Mưa không, nắng không cũng đã đủ khổ, trời lại còn ẩm ương lúc nắng lúc mưa. Em thấy vương nơi áo anh mùi khói thuốc. Mấy ngày liên tiếp đi xa khiến anh cần một điếu thuốc để tỉnh táo – điều mà mãi sau anh mới nói cho em biết lúc chúng mình giận nhau. Em thương anh, tự nhủ lần sau nhất định sẽ không phiền anh nữa, nhưng chính anh lại không cho em làm điều đó. Anh sợ em chưa có bằng lái, sợ em lạc đường, sợ em mệt mỏi … Những điều mà chỉ có những người yêu thương em mới suy nghĩ được. Trước nay em vẫn tự tỏ ra mình là một cô gái đơn độc và mạnh mẽ. Nhưng từ khi yêu anh, em đã biết làm dịu đi những ngang bướng trong mình, chấp nhận cho anh che chở. Con gái có tỏ ra gan lỳ đến đâu thì thẳm sâu trong trái tim vẫn rất dễ tổn thương. Có anh ở bên, em đã bớt đi những giọt nước mắt một mình.

Sau hơn một tháng ra trường, cuộc hành trình tìm việc của em vẫn đang tiếp diễn. Thật khó khăn khi phải học cách tự bơi trong lòng thế giới còn nhiều bất công này. Những mệt mỏi làm em cáu gắt, những lần thất bại làm em mất niềm tin. Tương lai thật mờ mịt. Em bi quan, nhạy cảm và yếu đuối hơn bao giờ hết. Giận giữ, nóng nảy, đôi lần em đã buông lời chia tay dù trong lòng không hề muốn. Nhưng anh vẫn khoan dung, vẫn sẵn sàng đưa đôi vai cho em tựa vào. Anh xoa dịu những giọt nước mắt, những nỗi buồn bực nơi em. Anh đã khiến cho em hiểu yêu thương một người thực sự là như thế nào. Yêu thương một người là biết kiên nhẫn, tha thứ và chờ đợi.

Quãng đường phía trước vẫn đầy chông gai và cạm bẫy nhưng em tin rồi mình sẽ vượt qua, vì em luôn có anh và những người thân yêu bên cạnh. Hạnh phúc là khi có một điều gì đó để tin và có một người nào đó để yêu. Em biết mình đang hạnh phúc.

Người yêu, cám ơn anh đã bước cùng em!
Nguồn: 24h

Nếu không thể yêu em nhiều hơn

Nếu không thể yêu em nhiều hơn, xin anh đừng nói những lời tưởng như ngọt ngào đến thế. Em ngây ngô, và em yêu anh, em không thể ngăn mình không mềm lòng , không xốn xang trước mỗi lời anh nói.

Nếu không thể yêu em nhiều hơn, xin anh đừng nhắn tin và gọi cho em nữa. Em không muốn đọc những tin nhắn anh gửi lạc địa chỉ, dù trong lòng em vẫn muốn những yêu thương đó là dành cho riêng em.

Nếu không thể yêu em nhiều hơn, xin anh đừng đến nữa. Em sẽ khóc và gục ngã khi phải nhìn vào mắt anh để nói lời chia tay mãi mãi.

Thế là đường tình yêu của mình đã đủ dài, đủ nhiều để anh không thể yêu em và muốn giữ em ở bên anh hơn nữa. Dù anh không nói ra nhưng em đọc được điều đó trong mắt anh.
Nếu không thể yêu em nhiều hơn
Nếu không thể yêu em nhiều hơn
Trong mắt anh, em thấy sự miễn cưỡng mỗi lần anh cùng em đi dạo trên con phố mình đã gọi tên là Con phố tình yêu.

Trong mắt anh, em thấy sự vội vã mỗi chiều tan làm anh đón em trước cổng cơ quan. Vội vã đến mức anh không nén nổi một vài câu gắt nhẹ khi đợi em lâu hơn mười phút và để em xuống xe từ ngoài đầu ngõ chứ không phải trước sân nhà.Vội vã đến mức không nhận ra nét buồn trên mặt em và trong mắt em đang ngấn nước.

Em đã hy vọng đó chỉ là những thay đổi nhất thời do một yếu tố nào đó chi phối mà anh chưa thể chia sẻ cùng em. Em đã hy vọng việc lảng tránh một câu trả lời trung thực của anh là do anh sắp trở về là anh như cũ. Em đã hy vọng cảm giác của em là sai. Nhưng, một tin nhắn nhầm đích đến của anh đã bảo em rằng em không nên hy vọng nữa. Em đã không còn giữ được tình yêu của anh.

Có phải trong tình yêu, người ta tránh làm tổn thương nhau bằng việc không nói thật???

Có phải trong tình yêu, lời yêu đã nói ra rồi khiến người ta ngại ngùng khi phải nói hết yêu???

Có phải trong tình yêu, sự chia tay nào cũng có lỗi cả từ hai phía???

….

Nếu không thể yêu em nhiều hơn, xin anh hãy xoá tên em trong suy nghĩ của anh, khi tất cả đã trở nên nhạt và trái tim không còn đủ nóng.

Nếu không thể yêu em nhiều hơn, hãy nói một câu với em thôi anh nhé! Đừng để nỗi đau chia ly trong em xoá đi những vùng kỷ niệm đẹp.
Nguồn: truyennganhay

Pha lê đã vỡ

Pha lê đã vỡ
Pha lê đã vỡ
cho..a...a..ng!!!

Quả cầu pha lê rơi xuống nền nhà vỡ tan ,như tim anh cách đây mấy giây khi cô gạt tay anh và bước vội qua cánh cửa mà không quay đầu nhìn lại .anh ngồi xuống nhặt lại từng mảnh vỡ pha lê như nhặt lại từng mảnh ký ức trong anh ,mắt anh nhòe đi theo những giọt lệ mặn đắng. một mảnh pha lê cứa vào tay anh, máu còn vương trên mảnh pha lê lấp lánh .nhưng nó làm sao đau bằng nỗi đau anh đang chịu ,tim vỡ. quả cầu pha lê đó là món quà đâu tiên cô tặng anh, khi anh tròn 20 tuổi .nó giống như tình yêu anh dành cho cô ,lấp lánh.

Anh dán lại từng mảnh ,đặt nó vào chổ cũ ,anh nhớ lại quá khứ ,những lúc cô giận anh, những nơi họ đã đến ,những gì cô đã nói với anh, tất cả như một giấc mộng…anh đưa tay lau đi những giọt nước mắt vô nghĩa, như muốn lau đi từng mảnh ký ức vỡ vụn trong anh. Anh thả người xuống giường ,chìm vào giấc ngủ không bình yên.

* * * *

Cho...a...a...ng!

Cô đẩy tay anh ra ,bước nhanh qua cánh cửa ,hình như có gì đó vỡ tan. Mặc kệ ,cô không quan tâm, giờ anh có quan trọng với cô nữa đâu, giờ cô yêu một người khác, đẹp trai ,giàu có hơn anh ,luôn chiều chuộng cô những gì cô muốn ,cô chẳng bận tâm đến anh nữa.

Ngồi trong chiếc audi láng cóng, sang trọng, cô chợt nghĩ :”có lẽ quả câu pha lê đó bị vỡ ,món quà đầu tiên mình tặng anh-cô thở dài-mà thôi ,kệ ,còn gì cho nhau nữa đâu. Những giọt nắng chiều xuyên qua tấm kính, soi vào mắt cô chói lóa ,chiếc audi lướt nhẹ nhàng qua những con phố ,và dừng lại ở một quán bar..

* * * *

Ba tháng…sau giấc ngủ không bình yên ,anh lang thang ở các quán bar ,say xỉn với những lon Ken hay những chai rượu tây đắt tiền ,không có cô cuộc sống của anh trở nên buồn tẻ,vô vị. không có cô ,anh muốn say ,say mãi, say để quên đi người anh yêu nhất, và trong cơn say đó hình ảnh của cô ngập tràn trong đầu anh, anh đã quá yếu đuối rồi.

Một buổi sang tỉnh dậy sau cơn say ,anh liếc nhìn quả câu pha lê không còn lấp lánh, nó nhắc anh nhớ cô đã phản bội anh ra sao, nó nhắc anh phải cứng rắn hơn, mạnh mẽ hơn, phải sống tốt hơn, phải để cô phải hối tiếc khi phản bội anh. Anh quyết định phải sống khác đi, không còn say xỉn nữa ,anh tập trung vào công việc, vào những công trình, những dự án lớn, anh gặp gỡ bạn bè nhiều hơn. Và thời gian trôi đi , vết thương trong tim anh đang dần khép lại ,anh tìm được chút bình yên sau tình yêu vỡ vụn. nhưng mỗi đêm anh vẫn nhớ đến cô.

* * * *

Ba tháng sau khi phản bội anh, yêu một thằng giàu có và đẹp trai ,cô nhận ra rằng, hắn không yêu cô như cô tưởng, và rồi cô cảm thấy lạc lõng khi đi cũng hắn vào những nhà hàng sang trọng, cảm thấy chán nản khi cùng uống với hắn chai rượu đắt tiền ở các tụ điểm ăn chơi mà hắn biết, rồi những lần cãi nhau với hắn vì hắn đến muộn, những lần cô giận hắn vì hắn quên không nhắn tin cho cô trước khi ngủ, và những lúc đó cô lại nhớ về anh.

Và rồi cái thằng giàu có ,đẹp trai đó đã ném cô qua một bên và tìm kiếm cho hắn những cô gái khác, xinh đẹp hơn cô và tất nhiên là chiều chuộng hắn hơn cô vì hắn có thực sự yêu cô đâu.

Một buổi sang ngủ dậy sau cơn say ,nước mắt cô chảy dài trên gò má, cô đang nhớ anh vô cùng ,cô ôm món quà đầu tiên anh tặng cô trong tay ,đó là một trái tim bằng pha lê 2 màu: tím và hồng.

Màu hồng tượng trưng cho tình yêu cô dành cho anh,mỗi lần giận anh, cô rạch vào đó một vết xước, và số lần cô giận anh nhiều đến nỗi nữa màu hồng không còn lấp lánh như trước nữa. màu tím là tình yêu anh dành cho cô, và chỉ có một vết xước duy nhất, khi anh giận cô vì cô đi chơi với bạn bè bỏ mặc anh một tuần không liên lạc. và nữa màu tím vẫn còn lấp lánh như tình yêu anh dành cho cô. Cô muốn quay về bên anh.

* * * *

-anh dạo này thế nào rồi- cô nhắn tin cho anh.

- xin lỗi,ai vậy?- anh nhắn lại như vậy dù biết đó là số điện thoại của cô, nhưng anh đang cố tình ,cố tình như đã quên cô.

-em đây, Tiểu Thanh đây, anh không nhớ em sao?

-à, anh nhớ rồi, anh vẫn ổn ,vẫn sống tốt, cũng không thay đổi gì nhiều , có chuyện gì vậy em?

- anh à..em…em..em xin lỗi .em có thể quay về bên anh một lần nữa không?....

Anh thần thờ , nên hay không nên. Cô đã phản bội anh ,liệu anh có thể để cô quay về với anh một lần nữa không?. Anh cũng không biết mình nên làm gì nữa. tắt nguồn,khóa máy. Anh thả mình xuống giường chìm vào giấc ngủ với ngổn ngang bao suy nghĩ.

* * * *

Cốc..cốc…cốc..

Tiếng gõ cửa làm anh tỉnh giấc. và anh thực sự bối rối khi mở cửa, là cô. Cô đang đứng trước mặt anh với đôi mắt sưng quầng, có lẽ cô đã khóc rất nhiều, và cô biết mình đã sai..

-em tìm anh làm gì nữa?, hết rồi mà- anh nói.

-em biết mình sai rồi ,em xin lỗi, anh tha thứ cho em một lần nữa được không-cô nói trong nước mắt.

-pha lê đã vỡ. Liệu nó có còn lấp lánh như trước hay không hả em-anh liếc nhìn quả cầu pha lê .

Rầm!!! cánh cửa đóng lại trước mắt cô. Cô gục xuống , nước mắt không ngừng rơi.

Anh vẫn đứng đó. Với suy nghĩ…có thế chấp nhận người đã từng phản bội anh, mặc dù anh vẫn rất yêu cô…anh có nên mở cánh cửa đó một lần nữa không?....

Bên kia cánh cửa. cô vẫn khóc .Liệu những giọt nước mắt của cô có là vô nghĩa?...
Nguồn: truyennganhay

Đêm

Đêm
Đêm
Còn nhớ không em..?

Hay đã quên khi ngàn lần anh nhớ

Đêm đã sang một màu đen khắp phố

Ánh sáng nào cho hai đứa tìm nhau?

******

Chỉ còn lại đêm thâu...!

Một bóng hình,một căn phòng nhỏ

Một trái tim,một cuộc tình dang dở

Một nỗi đau cho riêng..một gã khờ..!
Nguồn: eva

Chia tay đấy, nhưng mấy ai quên được?

Còn nhớ anh nghĩa là em còn làm trái những điều mà lý trí vẫn ngày đêm mách bảo.
Chia tay đấy, nhưng mấy ai quên được?
Chia tay đấy, nhưng mấy ai quên được?
Phải làm sao để quên anh, câu hỏi ấy đến tận bây giờ em cũng không sao trả lời được. Khi ngồi viết những dòng này là lúc mà em không có cách nào để kìm nén những dòng cảm xúc trong lòng mình lại được nữa. Tình yêu có lẽ là điều phức tạp nhất trên đời này, phức tạp đến nỗi dù con đường phía trước đã sáng tỏ, dù đã biết rõ rằng đâu mới là chốn dành cho mình, ấy vậy mà đôi chân em vẫn chẳng thể cất bước còn trái tim thì cứ ôm khư khư những kỷ niệm cũ xưa.

Có đôi khi ngay cả em cũng không thể hiểu nổi mình, không thể tin rằng chính em lại là người phá vỡ những nguyên tắc mà ngày xưa vẫn thường ghi tâm khắc cốt. Còn yêu anh, còn nhớ anh nghĩa là em còn làm trái những điều mà lý trí vẫn ngày đêm mách bảo. Còn để cho những ký ức về anh hiện về trong những giấc mơ nghĩa là em vẫn chưa thể quên được anh.

Có lẽ cô gái nào sau khi chia tay cũng đều tự hứa với lòng rằng nhất định phải quên đi, nhất định không được vấn vương gì đến người đàn ông đã không còn là của mình nữa. Nhưng có mấy ai nói được và cũng làm được, bởi vì nếu bảo quên là có thể quên ngay thì thứ tình cảm ấy đã chẳng xứng đáng gọi là tình yêu.

Em vẫn nhớ anh mỗi khi ngồi một mình hoặc vô tình bị ai đó gợi nhắc về quá khứ. Làm sao có thể không chạnh lòng được khi trên nẻo đường về chứng kiến cảnh từng đôi, từng đôi một chở nhau tình tứ lần lượt lướt qua trước mặt mình. Em vẫn cần lắm bàn tay của anh để khỏi cảm thấy cô đơn, cần lắm làn hơi ấm của anh, dù là nhẹ thôi nhưng sẽ đủ để sưởi ấm trái tim em đang lạnh giá, xước xơ vì thương tổn. Nhưng không được, bởi có lẽ mọi thứ đã quá muộn mất rồi.

Em vẫn biết rằng mình chẳng mạnh mẽ đâu nhưng cũng không ngờ trái tim em lại yếu đuối đến vậy. Chỉ là vô tình nhìn thấy cảnh một chàng trai âu yếm cài quai mũ bảo hiểm cho bạn gái mình trước khi lên xe cũng có thể làm em òa khóc. Chỉ là thỉnh thoảng lúc ngang qua nơi cũ, nhìn thấy một đôi tình nhân đang yên lặng ngồi tựa đầu vào vai nhau trên chiếc ghế đá mà ngày ấy hai ta đã tự mặc định nó là chốn hẹn hò cũng có thể khiến em không khỏi cảm thấy chạnh lòng.
Em phải làm gì mới có thể quên được anh đây khi mà dù em đã từng cố gắng rất nhiều nhưng vẫn chẳng thể làm đượ
Em phải làm gì mới có thể quên được anh đây khi mà dù em đã từng cố gắng rất nhiều nhưng vẫn chẳng thể làm được
Tình yêu có lẽ là điều phức tạp nhất trên thế gian, phức tạp đến nỗi chẳng ai có thể tự tin nói rằng mình hiểu hoàn toàn được nó. Hoặc đôi khi nó lại phức tạp theo một cách khác, chẳng hạn như em lúc này, biết rằng mình phải nắm lấy một bàn tay khác và đứng lên để cùng họ bước tiếp về phía trước nhưng trái tim lại cứ bướng bỉnh chẳng chịu nghe lời. Trái tim em bảo rằng chẳng thể quên anh, rằng chẳng yêu người kia đâu, vậy thì làm sao em có đủ sức mạnh để cùng họ đắp xây một hạnh phúc mới? Có chăng chỉ có thể là một hạnh phúc hời hợt, giả tạo nhằm che mắt thế nhân.

Em phải làm gì mới có thể quên được anh đây khi mà dù em đã từng cố gắng rất nhiều nhưng vẫn chẳng thể làm được. Đôi khi em cứ ước rằng giá mà trên thế gian này bán loại thuốc mất trí nhớ có chọn lọc để quên những gì nên quên mà vẫn phải nhớ những gì cần nhớ, lúc đó dù có phải đánh đổi hết tất cả mọi thứ em cũng sẵn sàng mua.

Chắc anh chẳng thể hiểu được rằng nếu cứ để thế này thì em sẽ cảm thấy khó chịu đến thế nào. Trái tim em cũng nhỏ nhoi lắm chứ, làm sao có đủ sức mạnh để chống đỡ mãi với những đợt sóng kỷ niệm cứ liên tiếp ùa về từ miền ký ức xa xôi kia.
Nguồn: eva

Yêu anh đơn phương

Mỗi khi gặp chuyện khó khăn, em sẽ chỉ nghĩ về anh, lấy anh làm điểm tựa cho em vượt qua.
Yêu anh đơn phương
Yêu anh đơn phương
Đối với em, chuyện yêu đơn phương cũng như một thói quen, mỗi ngày thức giấc em tự hỏi, liệu anh đang ở đâu, đang làm gì, thời tiết nơi ấy thế nào, con đường anh đi ra sao rồi và những câu thắc mắc như thế sẽ theo em đến khi ngày kết thúc, đêm đang đến và ám ảnh trong mỗi giấc mơ của em.

Mỗi ngày, em thích dành ra vài giờ chỉ để nghe nhạc em thích và cập nhập tin tức về anh. Mỗi giây phút trôi qua, em đều tự mường tượng anh đang bên em, đang cười với em, đang cho em mượn đôi bờ vai để tựa vào nghe những bản nhạc piano hay nhạc trữ tình mà em rất thích.

Mỗi khi mệt mỏi em thích nhìn hình của anh, thích xem những đoạn youtube của anh chỉ để thấy anh đang "cử động" và mỉm cười và cũng chỉ để nghe thấy giọng anh.

Mỗi khi gặp chuyện khó khăn, em sẽ chỉ nghĩ về anh, lấy anh làm điểm tựa cho em vượt qua.

Em thích nhìn căn phòng của anh, bàn làm việc của anh rồi bắt chước trang trí theo chỉ để có cảm giác "chung một suy nghĩ" với anh.

Mỗi khi thấy người ta hỏi anh về chuyện tình cảm, anh đều hóm hỉnh trả lời anh có rất nhiều bạn gái nhưng chẳng thích phải ràng buộc với ai. Em nghe xong bảo là sẽ giận anh mãi, sẽ không thèm để ý đến anh nữa. Nhưng rồi, em không làm được.

Mỗi khi nghĩ đến những cách biệt mà hai ta đang sở hữu, em thấy nó như không giới hạn anh ơi, em như cố hết mọi sức mà kéo lại cho gần anh, nhưng bao nhiêu chướng ngại vật cứ vùi lấp cố gắng của em, và em vẫn sẽ cố gắng cho đến khi nào anh nhận ra em đã nỗ lực đến thế nào để có thể đến gần bên anh.

Mỗi lúc em bất giác đối mặt với thực tế là anh chẳng quan tâm đến em đâu, em bỗng thấy mình ngốc quá, yêu anh, cố làm nhiều thứ để rồi người em muốn khoe những thành quả em đạt được lại chẳng cần biết đến những thứ ấy làm gì, chỉ có em vô vọng tự mình ôm lấy những cố gắng đó.
Anh ở đâu cũng được, bên ai cũng được miễn đừng tắt đi nụ cười trên môi là em có thể thấy hạnh phúc rồi
Anh ở đâu cũng được, bên ai cũng được miễn đừng tắt đi nụ cười trên môi là em có thể thấy hạnh phúc rồi 
Trong mỗi giấc mơ, điều tuyệt vời nhất là thấy anh, nhưng ác mộng lại là khi anh "phủ nhận" và "lạnh lùng" với tình cảm ấy.

Đôi khi em ngốc đến nỗi tự tưởng tượng anh đang bên cạnh em, cười ấm áp vô cùng. Ước mơ của em là được cùng anh ở trong cái nhà di động, đi du lịch khắp nơi cùng nhau, chia sẻ cho nhau những gì cả hai đang suy nghĩ.

Cũng có khi, em thấy ghen tỵ với vài cô gái quanh anh được anh trao nụ cười miễn phí nhưng quay về sự thật thì em và anh có là gì với nhau đâu mà em dám đi ghen tỵ, chỉ có mỗi em, một cô gái với gương mặt không thanh tú, vóc dáng không mảnh mai, sự nghiệp còn thua xa anh nhiều lắm lại cứ đắm chìm trong tình yêu đơn phương với giấc mơ về anh.

Mỗi ngày thấy anh online, có khi làm trái tim em loạn nhịp vì sung sướng, có khi phải lấy hết can đảm để soạn một tin nhắn gửi cho anh mà có lẽ anh cũng chẳng hay biết và quan tâm reply cho em.

Đối với anh, em có khi chẳng tồn tại trong khái niệm của anh, còn đối với em, anh hơn cả những gì em có. Mọi thứ đối với em chỉ có ý nghĩa khi nó đi đúng với quan điểm của anh.

Với em, yêu đơn phương mãi nên có khi quen với cảm giác khó chịu và phải chịu đựng, chỉ có ai từng yêu đơn phương mới hiểu cảm giác đó nó như thế nào, phải nuốt nước mắt vào lòng và miệng mỉm cười chúc phúc cho những hạnh phúc của anh, phải gắng gượng vượt qua nỗi vô cảm của anh với em, phải tự đưa bản thân đi qua đau thương mà không có bờ vai nào tựa vào an ủi.

Em đã rất can đảm khi thề trong lòng này, cả đời này có lẽ sẽ không còn yêu ai hơn anh, sẽ chỉ chấp nhận bờ vai của anh, nụ cười của anh, sẽ không ai thay thế anh trong trái tim em. Sẽ tự chịu đựng nỗi đau mà không than van, oán trách anh.

Em đang đợi đến một ngày đủ điều kiện có thể "chữa dứt" bệnh yêu đơn phương và can đảm nói lên tình yêu của mình. Nếu anh vẫn không quan tâm, thì em hứa sẽ đi xa khỏi anh, không làm anh bận tâm. Anh ở đâu cũng được, bên ai cũng được miễn đừng tắt đi nụ cười trên môi là em có thể thấy hạnh phúc rồi.

Đêm nay lại rất lạnh và mưa rồi, em đang nghe những bản nhạc piano của YIRUMA và ước ao anh đang nơi này cho em mượn đôi bờ vai tựa vào để cảm thấy bớt trống vắng. Nhưng sao thấy xa quá, anh như mưa kia tan vào đâu rồi.
Nguồn: 24h

Tôi chỉ là kẻ thứ ba

Tôi bước đến bên anh, nhắn gửi những lời yêu thương cho một người đàn ông có vợ
Tôi chỉ là kẻ thứ ba
Tôi chỉ là kẻ thứ ba
Là con gái, ai cũng luôn ước ao sẽ có một ngày được mặc bộ cánh thật đẹp sánh vai bên người mình yêu thương trong ngày trọng đại nhất của cuộc đời, ngày theo chồng bỏ cuộc chơi. Không ai muốn mình là người thứ ba xen vào hạnh phúc của người khác. Nhưng sự đời nào ai biết trước được ngày mai ra sao? Tôi đã đọc ở đâu đó có câu:

"Có cánh hoa nào mà không tàn úa

Có hạnh phúc nào sẽ chẳng hư hao

Có cuộc đời nào không xuống thấp lên cao

Có môi nào chưa rung lên vì tiếng nấc..."

Đã từng yêu, con tim sẽ từng thổn thức, thổn thức để yêu, để đợi chờ và còn có niềm tin, hy vọng.

Là người đến sau trong hạnh phúc bé nhỏ của gia đình anh, tôi luôn thấy mình có lỗi với người vợ - người mẹ của những đứa con anh.

Tôi bước đến bên anh, nhắn gửi những lời yêu thương cho một người đàn ông có vợ. Quá trơ trẽn phải không? Còn có thứ tình yêu nào trơ trẽn hơn là cái tình yêu của người thứ ba như tôi? Ấy vậy mà... tôi vẫn có thể yêu, có thể chờ, có thể đợi - đợi người đàn ông của một người phụ nữ khác đến bên mình.

Cái mà người ta gọi là tình yêu, nó thiêng liêng và cao cả lắm chứ? Nhưng khi người ta nghĩ vềngười thứ ba như tôi thì đó lại trở thành sự ban phát. Ban phát đấy - nghe mà nghẹn ngào, chua xót! Cũng là tình yêu nhưng lại không được trải lòng, không được nắm tay nhau đi hết đoạn đường còn lại của cuộc đời - mà lại còn bị người đời khinh miệt.
Con tim mình còn thổn thức vì anh đến bao giờ?
Con tim mình còn thổn thức vì anh đến bao giờ?
Tôi không yêu nhiều nhưng nhớ anh da diết. Không giận nhưng buồn. Không ghen, nhưng nhìn thấy bức ảnh trên facebook của anh cùng với ai đó - tim tôi nhói lên một cảm giác khó tả.

Lúc này đây, khi tôi mệt nhoài trong cuộc sống, tôi băn khoăn trong mối quan hệ không rõ ràng - không ràng buộc này. Cái thứ cảm xúc buồn có, chạnh lòng có, lòng rối như tơ vò trong cái mớ bòng bong không rõ... Tôi lại nhớ anh - người đàn ông không phải của tôi. Tình yêu chẳng thể nhiều hơn nhưng tôi luôn nhớ anh da diết... và thèm được anh ôm vào lòng, được khóc, được hờn để anh xoa dịu cái mệt mỏi trong tôi lúc này... nhưng chẳng thể. Để rồi có những khoảnh khắc dù gần trong gang tấc, vẫn cảm giác như trăm ngàn dặm xa xôi...

Ngày anh đến mang tình yêu dịu nhẹ, xóa đi bao nhiêu nỗi u buồn nặng trĩu trong tôi. Đó là buổi chiều đông lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Thoáng có cái gì đó làm xao động con tim gần như đã nguội lạnh trong con người tôi. Tôi yêu anh. Dù chẳng thể bên nhau trao cho nhau yêu thương nhưng vẫn có thể lắng nghe con tim thổn thức, chỉ là yêu thôi và chừng ấy thôi cũng đủ ngọt ngào rồi.

Vẫn biết, nếu bước tiếp sẽ là ngõ cụt cho cả hai con người - hai trái tim đơn điệu nhưng... đâu phải ai khi yêu, lý trí cũng có thể thắng được trái tim?

Giờ đây, khi hai con người cách nhau cả hàng trăm cây số, tôi muốn dành cho mình một khoảng lặng, lặng để lắng nghe con tim mình còn thổn thức vì anh đến bao giờ?
Nguồn: 24h

Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Những lời khuyên ý nghĩa mẹ dành cho con gái…

Những lời khuyên ý nghĩa mẹ dành cho con gái…
Những lời khuyên ý nghĩa mẹ dành cho con gái…
1. “Hãy luôn yêu bản thân mình trước khi con yêu người khác”

Tự chăm sóc bản thân là biểu hiện của việc yêu thương mình… Nếu con không thể yêu thương và trân trọng bản thân thì con mong sao người nào đó có thể yêu con thực sự?

2. Đừng biến nỗi buồn thành thói quen

Con có thể buồn, có thể khóc, nhưng nhớ là chỉ trong giây lát. Sau đó, con hãy bỏ ra khỏi đầu tất cả những điều không đáng để nghĩ, không đáng để nhớ. Nỗi buồn không đáng sợ. Nó chỉ đáng sợ khi con biến nó trở thành thói quen… Hãy giữ bản thân ở trạng thái cân bằng để luôn tràn đầy sức mạnh. Và hãy luôn là cô gái có nụ cười tiếp sức cho người khác, con nhé…

3. Con cần tình yêu chứ không cần một người đàn ông

Xung quanh con vẫn còn rất nhiều người đàn ông tốt và xứng đáng hơn là kẻ đã quay lưng lại với mình…. Nếu con quá coi trọng, vật vã vì người đàn ông đã làm con đau lòng, con sẽ khó có thể đứng lên và bắt đầu lại từ đầu.

4. Từ bỏ thói quen là việc cần phải rèn luyện

Con đừng bao giờ nghĩ rằng mình không thể sống thiếu người đó, không thể chia tay, không thể tìm được và không thể yêu ai được nữa… Con hãy nhớ “Gieo hành vi gặt thói quen”. Sau này con hãy rút kinh nghiệm, kể cả trong tình yêu hay hôn nhân, phải luôn rèn luyện để mình tự chủ, độc lập và bản lĩnh, và luôn có thể nói “sẵn sàng” với việc từ bỏ một thói quen không tốt.

5. Đừng gắn thất bại với tình yêu và cảm xúc của bản thân

Chia tay không nghĩa là trái đất sụp đổ. Đổ vỡ không có nghĩa là thất bại. Đừng gắn thất bại với cảm xúc cá nhân để dằn vặt bản thân mình… Hãy cảm ơn tình yêu đó vì đã để lại trong con nhiều cảm xúc đến vậy.

6. Đã yêu đừng bao giờ nói câu “hối tiếc”

“Hối tiếc” là từ mẹ không muốn có trong suy nghĩ của con, không chỉ ở tình yêu mà trong mọi việc… Hãy mạnh mẽ và quyết đoán lên con. Hãy học cách chấp nhận sai lầm và đứng lên từ thất bại. Đó mới là cách nghĩ và hành động khôn ngoan của một cô gái trưởng thành…

7. Học cách tha thứ

Hãy tha thứ cho tất cả những việc họ đã làm không phải với ta. Không phải vì họ, mà vì chính bản thân mình con ạ! Rồi sau này con sẽ ngồi và nghĩ lại mọi chuyện của ngày hôm nay, tự nhủ “sao khi xưa mình lại hâm quá thế…”. Đôi khi người buông tay con mới là người quan tâm con nhất đấy con ạ!

8. Thời gian là liều thuốc quý giá

Thời gian có thể khiến mọi vết thương đóng vẩy và liền da, bất kể là gì con ạ… Mọi thứ rồi sẽ qua con ạ, và hạnh phúc chỉ mỉm cười với những người dũng cảm dám đối mặt với khó khăn mà thôi.

9. Đừng tùy tiện khóc trước mặt đàn ông

Nếu con không thể khiến mình mạnh mẽ để không khóc, thì hãy nhớ điều này: “Người đàn ông làm cho con khóc nhiều nhất có thể là người con yêu nhất. Người hiểu được những giọt nước mắt của con từ đâu là người yêu con nhất. Nhưng, chỉ có người im lặng lau nước mắt cho con mới là người cuối cùng bên con”.

10. Một nửa thế giới yêu thương luôn ở cạnh con

Đôi lúc vì yêu thương một người đàn ông quá mức, mà con quên mất xung quanh mình có cả một nửa thế giới yêu thương luôn dành cho con… Hãy dành thời gian quý báu đó để chăm sóc bản thân và những người thực sự yêu thương con…

11. Tìm lại bản thân và không bao giờ được từ bỏ niềm tin

Hãy tìm lại bản thân mình trước khi trượt dài biến mình trở nên già nua, yếu đuối… Con đừng quên, trời sinh ra chúng ta vốn dĩ không thể nhìn thấy sau lưng để chúng ta hiểu rằng sống vì tương lai chứ không phải vì quá khứ.

12. Sung sướng hay khổ đau không phụ thuộc vào việc con là nam hay nữ

Con nói “làm con gái thật khổ, sau này con sẽ không đẻ con gái để nó phải khổ đâu”… Thành bại hay sướng khổ không nằm ở việc con là trai hay gái. Nó nằm ở việc con sống thế nào, thái độ với cuộc đời ra sao, đối mặt với khó khăn thế nào, và quan điểm hạnh phúc là thế nào…”.

Con hãy tin là cuộc sống rất công bằng… Con hãy tin, trái đất hình tròn và sau cùng “những người yêu nhau sẽ ở bên nhau”. Còn bây giờ, đứng lên nào con gái…
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Cho con được nói...

Con không đau vì bị ba đánh đòn mà con đau vì cảm thấy bị tổn thương.
Cho con được nói...
Cho con được nói...
“Câm miệng! Còn cãi nữa thì đừng có trách!”. Con nhớ như in lời nói và vẻ mặt ba lúc đó. Tuy ba nói vậy nhưng bàn tay ba đã vung lên và để lại những vết hằn trên má con và trong lòng con. Nó làm cho con không thể kềm chế.

Và con đã mắc sai lầm khi thách thức: “Ba có đánh con, con cũng nói. Ba là một người ích kỷ. Ba chỉ nghĩ cho mình mà không bao giờ nghĩ đến cảm giác của con. Con ghét ba, con không cần ba nữa...”.

Khi hét lên như vậy và bỏ chạy ra khỏi nhà, con cảm thấy hả hê. Con hình dung lúc đó chắc là ba tức giận lắm. Mặc! Từ nay con không cần nghĩ đến cảm giác của ba cũng như ba chưa bao giờ nghĩ đến cảm giác của con. Chính ba đã dạy cho con điều đó. Và bây giờ, con muốn ba bị trừng phạt.

Thế nhưng, không có gì hơn tình thâm. Khi bình tâm lại, con bỗng thây ân hận. Con nhớ đến những lần con bệnh, ba thức suốt đêm canh chừng. Rồi ba cõng con ra công viên chơi, ba dẫn con vào quán kem cho con ăn thỏa thích trong lúc ba chỉ ngồi nhìn. Sau này con mới biết là lúc đó trong túi ba không có nhiều tiền... Khi con không hiểu bài, ba kiên trì ngồi giảng giải cho con. Ba gọt từng cái bút chì, bao từng quyển vở cho con... Cha và con là như thế nhưng sao khi con lớn lên thì những điều đó không còn? Ba thay đổi hay là do con bướng bỉnh, khó dạy? Con đi tới hay là ba đứng yên nên cha con mình ngày càng xa nhau?

Có khi nào ba mẹ tự hỏi: Vì sao chúng con luôn né tránh đối diện với ba mẹ? Không phải vì khoảng cách tuổi tác, không phải vì trình độ chênh lệch, không phải vì “thời tụi con khác, thời ba mẹ khác” như cách mà nhiều bạn bè của con vẫn nói.

Con nghĩ, thời nào thì cũng thế. Cái quan trọng là trong đầu ta suy nghĩ những gì!

Ba mẹ, nhất là ba chỉ thích áp đặt mà không thích nghe con giải bài. Đâu phải lúc nào người lớn cũng đúng? Con bị điểm kém không có nghĩa là con lười biếng. Con về trễ không hoàn toàn là vì con ham vui. Một sự việc có nhiều nguyên nhân, sao ba mẹ chỉ khăng khăng giải thích theo suy nghĩ chủ quan của mình?
Con đi tới hay là ba đứng yên nên cha con mình ngày càng xa nhau?
Con đi tới hay là ba đứng yên nên cha con mình ngày càng xa nhau?
Ba hỏi vì sao con không thích ăn cơm cùng ba mẹ? Có bữa cơm nào anh em con không bị ba cằn nhằn, nặng nhẹ đâu? Con thích những bữa cơm ở nhà bạn bè. Ở đó, chỉ có những câu chuyện vui, những tiếng cười, những sự quan tâm dù rất nhỏ cũng khiến các thành viên thấy ấm áp vô cùng. Ở đó không có những lời đả kích, châm chọc như trên bàn ăn nhà mình.

Con có thể nghe theo sự góp ý của ba về đầu tóc, quần áo, nói năng... nếu như những lời góp ý đó được nói ra khi cha con ta ngồi cùng nhau sau bữa cơm chiều hoặc trong ngày nghỉ cuối tuần. Bạn gái con đến chơi nhà, nếu không thích mẹ có thể góp ý với con sau khi bạn đã về chứ không cau có, gắt gỏng ngay khi bạn con vừa đến. Tại sao khi nói chuyện với mọi người, ba mẹ không khen chúng con nhưng những cha mẹ khác mà chỉ “tố” chúng con là những đứa trẻ “sinh ra và lớn lên trong sung sướng nên chỉ biết hưởng thụ”? Con biết ba mẹ vất vả vì chúng con nhưng điều đó sẽ mất đi ý nghĩa nếu ngày nào chúng con cũng phải nghe điệp khúc than phiền, kể lể như vậy.

18 tuổi, con đã biết rung động trước một mái tóc dài, một đôi mắt đen, một mùi hương rất lạ từ cô bạn ngồi bên. Con đã biết bâng khuâng thương nhớ, đã muốn hẹn hò... Con muốn tranh luận khi những điều ba nói không giống với suy nghĩ của con. Thế nhưng với ba, tất cả những thứ ấy là “không được phép” bởi trong suy nghĩ của ba mẹ, chúng con vẫn chỉ là những đứa trẻ lên 3!

Và vì là những đứa trẻ lên 3 nên chúng con không có quyền chọn lựa, không được học đúng với sở trường, năng khiếu và niềm đam mê của mình. Tương lai là của con, xin hãy cho con được quyền quyết định. Xin hãy cho con được làm những điều mà con thấy vui vẻ, hạnh phúc. Bill Gates hay Steve Jobs trên thế giới này chỉ có vài người thôi ba mẹ à. Xin đừng so sánh con với họ. Xin đừng kỳ vọng con trở thành người nọ, người kia. Những người cha, người mẹ của Bill Gates hay Steve Jobs chắc cũng không bao giờ nghĩ rằng con mình lớn lên sẽ thành những vĩ nhân như thế. Hãy để con được là con. Sinh ra như thế và lớn lên như thế. Tất nhiên là con sẽ không làm điều gì sai trái.

Con không đau vì bị ba đánh đòn mà con đau vì cảm thấy bị tổn thương, cảm thấy hình tượng ba mẹ trong con đã không còn nguyên vẹn...

Ba hay than phiền: “Tụi nhỏ bây giờ thật khó hiểu”. Sự thật không phải vậy đâu ba.

Hãy nghe con nói một lần: Ba mẹ hãy cúi lại gần làm bạn với chúng con chứ đừng từ trên nhìn xuống như những quan tòa. Chỉ có như vậy, ba mẹ mới thấy, không có gì khó hiểu đối với những đứa trẻ mười tám, đôi mươi...
Nguồn: 24h

Tôi chỉ "qua đường" với em thôi!

Tôi không cần biết quá nhiều về em. Với tôi, chiếm hữu em là mục tiêu duy nhất.
Tôi chỉ "qua đường" với em thôi!
Tôi chỉ "qua đường" với em thôi!
Trong những đêm say mèm, tôi lại nhớ đến nụ cười hiền trên gương mặt em, nhớ giọng nói nhẹ nhàng tưởng chừng như chưa bao giờ biết giận. Và rồi cái lý lẽ khốn nạn của một thằng đàn ông gần 40 vừa cưới vợ chưa được bao lâu lại bám riết lấy tôi, như biện minh với chính bản thân mình - “Tôi qua đường, em ngốc thì em chịu!”.

Em ngốc thật, trên đời này tôi chưa bao giờ gặp một người con gái nào ngốc đến nỗi đáng thương hại như em. Làm sao em có thể tốt nghiệp với hai tấm bằng đại học cùng một lúc, làm sao em có thể tồn tại được trong cái xã hội đầy rẫy bon chen này một cách bản lĩnh với cái đầu óc tồi tàn đến thế? Tôi tự hỏi, tôi dùng mọi từ ngữ thô thiển nhất để hình dung về em - người bị tôi quay lưng bỏ mặt đến phũ phàng mà chưa lần nào dám hé răng trách một câu, chỉ biết im lặng và cam chịu. Em ngốc lắm, tôi mãi mãi căm ghét em vì điều đó. Sao em không chịu khôn ra một chút, một chút thôi thì ít ra có lẽ tôi sẽ dành cho em phần tình cảm dư thừa?

Trên đời này có bao nhiêu gã con trai tốt với em, vậy mà em vẫn đâm đầu vào tôi. Vì sao vậy? Vì tôi ga-lăng, tôi đa tình, tôi sát gái, nhưng tại sao em lại không phân biệt được tôi có chân thành hay không? Tôi cười ngạo mạn khi chinh phục được em! Có gì khó đâu với một tay thợ săn dạn dày kinh nghiệm và một nhóc sinh viên mới tốt nghiệp ra trường – một tô phở lạ! Nếu có trách thì em phải tự trách mình thôi, tại em không đẹp đến ngỡ ngàng, tại em không biết đua đòi son phấn, tại em không biết khao khát và giành giật cho mình.

Em ngây thơ và non nớt quá, em gái nhỏ của tôi ạ! Ai đã dạy cho em cái nếp sống cẩn thận và ngăn nắp thế kia? Em thừa hưởng từ đâu cái kiểu lễ phép lúc nào cũng "thưa", "dạ", "cám ơn" xưa như trái đất vậy? Em noi gương ai mà chu đáo, thận trọng đến lạ lùng? Hình như cái gì thuộc về em cũng vừa vặn, cũng đạt yêu cầu làm tôi phát bực.

Tôi không ưa cái cặp kính cận ngu xuẩn trên gương mặt em, nhìn như con mọt sách lâu năm. Tôi thích phụ nữ có làn da mịn màng như sứ chứ không phải màu nắng gió miền quê mà lại còn có tàn nhan trên gò má như em. Tôi thích những thân hình phì nhiêu bốc lửa chứ không phải cái kiểu cao ốm thư sinh nhàm chán. Em có gì hay ho đâu mà bao gã đàn ông đồng nghiệp và cả mấy tên tài xế cứ bám riết hoài?

Em ngớ ngẩn đến tức cười - cô nhân viên bé nhỏ lúc nào cũng nghe lời tôi răm rắp như con rô-bốt. Hình như trong suy nghĩ của em ai cũng tốt, ai cũng lương thiện, em cười thấy sao ấm quá. Nhìn em tập trung như sắp dán luôn bốn con mắt vào màn hình vi tính lúc công việc căng thẳng, nhìn mặt em xanh lè tái mét lúc gia đình gặp chuyện mà ngố không chịu nổi.

Rồi đến một ngày tôi nhận ra em có nét gì đó thật duyên, cái kiểu không xinh mà cứ muốn ngắm thêm chút nữa, tôi thích nghe tiếng “Anh” ngọt xớt như con nít của em. Tôi ra mặt cảnh cáo cái bọn sở khanh đã có vợ con mà vẫn nhá máy rồi nhắn tin làm phiền giấc ngủ em, những gã tôi biết rõ là ai mà cái đầu như em thì chẳng thể nào nghĩ nổi, chỉ biết than vãn rồi đoán già đoán non cùng mấy chị văn phòng. Tôi muốn cú vô đầu em khi em bị bọn say xỉn lợi dụng nắm tay rồi vuốt tóc mà cứ tưởng đâu là vô ý. Tôi dạy em đừng quá tin ai, nhất là đàn ông, người ta ngọt ngào với em nhưng người ta sẽ không thương em đâu. Tôi dạy Em cách phân biệt đâu là chân thành và giả dối, tôi dạy Em tất cả những gì cơ bản nhất để Em bước vào đời mà không bị ai ăn hiếp hay lừa gạt. Trong đầu em hơn hai mươi năm qua chỉ toàn kiến thức trong sách vở, có quá nhiều yêu thương bao bọc làm em mất luôn sự hoài nghi và tự vệ bản năng. Em quá khờ và ngay thẳng, chắc chắn sẽ bị thiệt thòi.

Đôi mắt em nhìn tôi chăm chú như muốn nhai, muốn nuốt từng câu, từng chữ, gật gật dạ dạ, có một chút ngưỡng mộ sự từng trải của tôi chăng? Đàn gãi tai trâu, tôi vừa dạy em là đừng tin ai, nhất là đàn ông rồi mà, sao em lại tin tôi? Chắc em phải bị sập bẫy thú vài lần thì mới thấm được những lời tôi nói.

Tôi có quá nhiều bạn gái để yêu, phụ nữ với tôi thì ai cũng thế thôi, không bao giờ là đủ. Tôi hơi chán và mệt mỏi với cái liên khúc: “Cưới vợ đi con...”, ừ thì tôi đám cưới, nàng yêu tôi điên dại, biết cách làm vui lòng cha mẹ chồng, có gì đâu mà cần suy nghĩ? Tôi nhìn quanh tìm một nụ cười tinh nghịch, sao tôi muốn nhìn thấy em, muốn nghe em nói một câu chúc mừng, sao ngày vui của tôi có một điều gì không trọn vẹn?

Em ngồi đó, giữa hai họ nhưng đôi mắt Em chưa một lần ngước nhìn tôi, vậy mà em vẫn thường nói là em muốn biết mặt cô dâu lắm? Em hay nói là rất muốn nhìn tôi mặc bộ đồ chú rể, chắc rất đẹp trai? Những ngày bận rộn với quyết định kết hôn vội vàng, tôi quên mất một người dưng như em, nhưng sao lúc này em lại thân thiết quá?
Sao em không nũng nịu hơn, vòi vĩnh hơn để tôi cho em tất cả?
Sao em không nũng nịu hơn, vòi vĩnh hơn để tôi cho em tất cả?
Vợ chồng mới cưới thường xuyên bất hòa lại sống xa nhau làm tôi thấy bực mình. Tôi nghe nói em bị bệnh, em càng ngày càng ốm, bàn tay em gân xanh nổi hết lên, việc quá nhiều và quá sức làm em hao mòn thấy rõ. Hình như em còn đăng ký học thêm gì đó, đúng là cô nhóc cứng đầu và rất nhiều hoài bão.

Em ngẩng đầu lên nhìn tôi cười rồi cúi xuống miệt mài trên bàn phím. Em trở nên ít nói và lặng lẽ. Tôi cần sự hài hước bẩm sinh của em làm cân bằng lại những gì đang xáo trộn trong đầu mà sao em khác quá? Em thay đổi từ bao giờ, từ lúc em nghe tôi báo tin vui, tôi giật mình, lẽ nào?...

Tôi chưa một lần để ý đến em, tôi quá bận, mãi phiêu lưu tìm kiếm ái tình thì thời gian đâu mà quan tâm đến một nhóc con? Chút sầu trong mắt em ngày tân hôn làm tim tôi chợt nhói. Tôi thường xuyên tổ chức cho cơ quan vui chơi thư giãn, chắc là tôi đang tội nghiệp em, tôi muốn thấy em rạng rỡ như ngày xưa vậy. Tôi và đồng nghiệp ép em uống rất nhiều, lúc đó trông em dễ thương lạ. Tại sao đến bây giờ tôi mới nhận ra điều đó? Tại sao em đau lòng mà em không nói với tôi?

Em gật đầu trong vô vọng khi nghe tôi hỏi: “Em có thương anh không? Anh muốn em nói thật!”, đôi bàn tay em lạnh ngắt, lần đầu tiên tôi ôm em vào lòng và tôi sợ khi buông em ra, em sẽ tan biến như mây khói. Chỉ có vậy thôi mà em cố gắng làm ngày, làm đêm, bàn giao lại toàn bộ hồ sơ gần như hoàn chỉnh rồi bỏ đi không một tin tức.

Tôi ghét em, tôi ghét thứ tình cảm hèn nhát đó. Em sẽ sống thế nào trong cái thế giới xa lạ và những con người không quen biết. Làm lại từ đầu với một môi trường quá nhiều áp lực, em có đủ sức vượt qua không? Nếu đã thương tôi rồi thì tại sao em lại bỏ tôi đi? Tôi có thể lo được cho em mọi thứ cơ mà? Đã hơn một lần tôi yêu cầu em ở lại, nhưng em không có đầu óc, em không biết suy nghĩ, em vẫn cứ đi. Em đi, ai sẽ dọn dẹp bàn làm việc cho tôi, ai lấy băng keo dán từng sợi dây điện nằm ngổn ngang dưới đất vì sợ chân tôi vướng, ai làm những điều vô bổ phí thời gian đó thay em? Em đi, tôi sẽ bỏ mặc em vĩnh viễn, tôi không đến dự tiệc chia tay cùng em vì em đáng bị trừng phạt.

Không còn em nữa, tôi chợt nhận ra em có tồn tại trên đời, trong những giấc mơ của tôi, ngày một nhiều hơn. Tôi tìm được em chỉ sau 2 tháng. Em có thể rời xa tôi nhưng tôi không cho em cái quyền hạnh phúc quá nhanh với một gã đàn ông nào khác. Tôi phát ớn nghĩ đến những thân hình khô khốc như quái vật sẽ chạm vào em. Em phải là của tôi, của riêng tôi, tôi muốn giữa em và tôi có một sợi dây ràng buộc để em không thể nào quên tôi được. Tôi không cần biết quá nhiều về cuộc sống của em, về những điều em mơ ước. Với tôi, chiếm hữu em là mục tiêu duy nhất. Em thuộc về tôi rồi thì em sẽ lại ngoan như một con mèo. Em sẽ không bao giờ dám bỏ tôi đi thêm một lần nào nữa. Em sẽ không dám quay lưng với tôi vì cái lý do ngớ ngẩn cổ hủ: “Anh đám cưới rồi”.

Giọt nước mắt trào ra trên khóe mi em nóng hổi, chuyện gì vừa xảy ra, chỉ mình tôi biết được. “Anh cũng sẽ thương em, có được không?”, hai tay em chạm vào gương mặt tôi như sợ tôi chỉ là ảo ảnh - một ảo ảnh kinh hoàng. “Khùng quá, Anh hứa mà!”. Em xiết chặt lấy tôi, không hỏi thêm một điều gì, không cần một câu nói ngọt ngào hay hẹn ước.

Tôi có thói quen dùng tiền để xoa dịu mọi thứ, nhiều lần tôi đặt những tờ giấy thơm tho đó vào tay em nhưng em trả lại. Em chưa bao giờ nói cho tôi biết là em muốn gì, thích gì và cần gì. Em ngốc quá, sao em không nũng nịu hơn, vòi vĩnh hơn để tôi cho em tất cả, để tôi có thể mau chán ghét em, xem em như bao tình nhân đã và sắp có?

Tôi không cho phép em nhắc đến tên tôi, tôi cấm em để người thứ ba nào biết quan hệ giữa tôi và em, em gật đầu mà mắt rưng rưng. Tôi muốn thấy em khóc, tôi muốn nghe em hét lên tức tưởi, tôi muốn nhìn phản ứng dữ dội của em, tôi thích vậy - cảm giác đê mê của kẻ đang chiến thắng. Nhưng không, em im lặng, em ngu ngốc chỉ biết gật đầu và im lặng.

Em viết tên tôi trên những quyển truyện mà em thích đọc, nắn nót từng nét thật đẹp, em lén ghi tên em lên ngực trái tôi khi tôi nằm ngủ, để làm gì thứ trò chơi con nít? Nhưng cái giây phút bình yên mà em có được bên người em thương chỉ tính bằng từng giờ ngắn ngủi, không lần nào tôi đến thăm em nhiều hơn 3 tiếng. Em không biết cách mừng rỡ ôm hôn hôn tôi, không biết cách làm tôi vui, em không biết cách hỏi tôi: “Anh nhớ em không?”. Lần nào câu đầu tiên Em nói cũng là: “Em rót nước anh uống nha... Anh già quá, em cạo râu cho anh nha... Mà em hông biết cạo râu, trước giờ có cạo lông con heo 2 lần... Em mới mua cho Anh cái này... Anh mập quá đi!”,... Em mãi mãi không lớn được.

Tôi bắt đầu thấy đủ, tôi bắt đầu hài lòng về những gì mình đang có, không còn khát vọng kiếm tìm và phiêu lưu nữa, vậy mà chút tình cảm rơi rớt em góp nhặt, nâng niu, cũng vỡ tan khi vợ tôi và những người bên cạnh nhận ra em hiện hữu. Chơi trò xem bói tình yêu gì đó trên mạng xã hội, em viết tên tôi và em ở cạnh nhau, em ngu ngốc không còn từ nào diễn tả.

Tôi đã dạy em ra sao, tôi nói em tuyệt đối giữ bí mật sao em không nhớ? Bao nhiêu lời sỉ vả, bao nhiêu ngôn từ chua chát nhất người ta ưu tiên dành phần cho em hết – đứa con gái cướp chồng. Từng là bạn thân của em, từng là những đồng nghiệp em yêu quý nhất trong một phút đều quay lưng ghê sợ bản chất xấu xa hồ ly tinh ẩn trong cái vẻ ngoài chân quê thánh thiện của em. Em chưa bị đánh ghen, thân xác em vẫn nguyên vẹn là may mắn lắm rồi. Nơi đất khách quê người, em còn lại một mình, tôi không một lần trở lại tìm em, tại em ngu ngốc, em phải chịu hết. Tôi vừa mới xây dựng một gia đình, sự nghiệp tôi đang thăng hoa như diều gặp gió, thì tội tình gì để ảnh hưởng vì em?

Đáng lẽ em phải đến tìm tôi, tát vào mặt tôi hay ít ra là giọt ngắn giọt dài phản ứng một câu kiểu như: “tình yêu không có lỗi”, thì em vẫn im lặng. Em im lặng với tất cả, với tôi. Người thân đón em về nhà khi phát hiện em bị tổn thương giác mạc, một khoảng thời gian em sống trong bóng tối, tạo hóa như đang đùa giỡn với cuộc đời em vậy.

Y tá chăm sóc em hay kể rằng, trong những cơn sốt triền miên và hoảng loạn, em vẫn gọi “Anh ơi!” rồi lặng thinh tuyệt vọng. Em không nhắc với bất kỳ ai về người "anh" đó hết.

Ngày em bình phục, em quy y cửa Phật. Cuối tuần, cuối tháng vẫn có một cô gái đeo kính cận quỳ trong tịnh xá, em cầu nguyện một điều gì đó, rất thành tâm. Em đọc kinh cầu an cho gia đình em, cho những người em yêu quý nhất, trên những mảnh giấy đó, dòng cuối cùng em viết tên tôi. Em ngu ngốc lắm, tôi đã cấm em viết tên tôi rồi mà, tại sao là tên tôi mà không có tên em? Tôi ngộ nhận, tôi ham vui thôi, em chưa bao giờ là gì trong tôi hết, chưa bao giờ thì em cầu nguyện cho tôi để làm gì? Em có quỳ ở đó thêm một trăm năm nữa thì cũng có thay đổi được gì đâu, tôi sẽ không thương em, không nhớ em. Em hãy về học cho xong cao học, tìm một việc làm nghìn đô như em từng mơ ước và hãy yêu một người biết cách yêu em.

Trong đêm tối mơ màng, cơn say ngập ngụa, tiếng nói thân thương nào đó lại vọng về: “Anh ơi! Em rất là thương anh, thiệt mà. Em không bao giờ ghét Anh đâu... Anh ơi! Mai mốt em hết sợ lửa, em sẽ nấu cơm cho anh ăn một lần... Anh ơi! Anh lăng nhăng vậy, mai mốt lỡ anh sinh con gái bị người ta ăn hiếp lại rồi sao?...Anh ơi! Anh ơi!...”. Tôi choàng dậy, chỉ thấy vợ mình đang yên giấc trong chăn ấm nệm êm mà lạnh buốt!...
Nguồn: 24h

Bạn trai keo kiệt, cưới hay nói lời chia tay

Theo ý anh thì chúng tôi chỉ nên mua sắm những thứ cần thiết như giường chiếu, màn tủ, thiệp cưới… Mà cũng chỉ chi tiêu vừa phải trong khoảng có thể cân đối…

Khi tôi viết những dòng tâm sự này. Tôi không muốn bất cứ một người con gái nào rơi vào hoàn cảnh giống như tôi. Chỉ bởi vì yêu phải một người bạn trai keo kiệt, ky bo mà tôi phải đau khổ, mệt mỏi như thế này.

Tôi năm nay 25 tuổi, tôi và bạn trai đã có khoảng thời gian yêu nhau dài hơn hai năm. Cả hai gia đình đều biết và cũng rất ủng hộ tình yêu của chúng tôi. Chúng tôi cũng cảm thấy khá hòa hợp trong tình yêu, sở thích và đang có kế hoạch làm đám cưới vào thời gian tới.
Bạn trai keo kiệt, cưới hay nói lời chia tay
Bạn trai keo kiệt, cưới hay nói lời chia tay
Cả một người con gái vậy mà anh chỉ chịu chi có vài triệu vậy ư? Cưới vợ mà anh còn tiếc rẻ mấy đồng bạc thật không thể chịu nổi.

Ngày cưới cũng được hai bên gia đình bàn bạc, xem xét và có dự định. Nhưng kể từ đây tôi lại thấy hai chúng tôi có những bất đồng. Nguyên nhân cũng chỉ tại người yêu tôi quá keo kiệt, ky bo tính toán cặn kẽ, chi ly mà ra.

Chuẩn bị làm đám cưới nên chúng tôi đang tính cho việc chụp ảnh cưới làm kỷ niệm. Là con gái tôi nghĩ mình chỉ có một lần lên xe hoa nên tôi dự định sẽ chụp một album thật tráng lệ, với không gian ngoài trời thật lãng mạn, lung linh. Dự tính chi phí chỉ khoảng trên 15 triệu. 

Xe đón dâu cũng phải loại xe sang trọng, và nhất định là phải dùng hoa tươi, quay phim. Chúng tôi cũng đã tham khảo giá cho dịch vụ này nó chỉ mất 15 triệu, bao gồm cả xe cô dâu và hai xe đưa đón hai họ nhà trai, gái. Vì gia đình hai bên khoảng cách cũng đến cả chục cây số nên việc đi xe ô tô đón đưa, đưa dâu là tất yếu. Hơn nữa gia đình tôi là gia đình bố mẹ đều làm kinh doanh nên quan hệ khá rộng, quan khách cũng thuộc tầng lớp sang trọng vì thế không thể làm đám cưới quá đơn giản được.

Còn các khoản như giường, màn, tủ để quần áo và bàn trang điểm, in thiệp cưới nữa cũng phải làm cho tươm tất một tí chứ không thể làm quá xuề xòa đơn giản quan khách sẽ chê cười. Tôi nghĩ mình là con gái cả đời cũng chỉ có một lần lên xe hoa thôi nên thỏa mái một chút…

Vậy mà khi nói đến đây người yêu tôi cứ nhảy chồm chồm lên. Anh kêu cả hai còn trẻ mới ra trường đi làm được vài năm nay. Hơn nữa thu nhập cũng không cao, lương anh cũng chỉ có trên 5 triệu một chút. Giờ chi tiêu hoang phí rồi sau này cưới xong vợ chồng nai lưng ra mà gánh khoản nợ thì sẽ vất vả.

Theo ý anh thì chúng tôi chỉ nên mua sắm những thứ cần thiết như giường chiếu, màn tủ, thiệp cưới… Mà cũng chỉ chi tiêu vừa phải trong khoảng có thể cân đối. Khoản ảnh album chỉ nên gói gọn trong khoảng 3-4 triệu, xe cộ cũng đơn giản, vẫn đi ô tô đón dâu và xe các cụ hai họ, bạn bè nhưng hoa tươi, phim ảnh thì bỏ nên chỉ mất khoảng 4 triệu thôi.

Gia đình đã lo khoản tổ chức cỗ bàn nên sau khi cưới xong vợ chồng không phải nợ nần quá nhiều. Tiền nong sẽ dành dụm để chuẩn bị cho việc sinh con đẻ cái sau này và hơn nữa còn để dành tiền tiết kiệm để mua nhà, trang trải cho cuộc sống…

Thật không ngờ yêu nhau đã từng ấy thời gian đến khi chuẩn bị làm đám cưới tôi mới nhận ra rằng mình chưa hiểu nhiều về người mà mình định cưới làm chồng. Con gái quan trọng nhất là ngày cưới vậy mà anh quá tính toán. Giờ tôi đang nghĩ không lẽ anh đánh giá tôi rẻ rúm đến thế ư? 

Cả một người con gái vậy mà anh chỉ chịu chi có vài triệu vậy ư? Cưới vợ mà anh còn tiếc rẻ mấy đồng bạc thật không thể chịu nổi. Vì thế tôi không biết có nên tiếp tục cưới anh hay nói lời chia tay con người keo kiệt này nữa. Chị nào đi trước có thể cho tôi một lời khuyên. Tôi xin chân thành cảm ơn!
Nguồn: yume